OCEAN LETTER
A. GIỚI THIỆU
Để bạn gửi cho người khác một bức thư, trình tự sẽ diễn ra như sau:
1. Bạn sẽ phải viết bức thư tay, viết tên và địa chỉ của người nhận ở mặt ngoài thư.
2. Dán tem và bỏ hòm gửi thư hoặc đem đến bưu điện gửi, giá cả tùy vào hình thức gửi thông thường, tàu hỏa, máy bay (Par Avion), tàu thủy…
3. Đợi một khoảng thời gian để bưu cục gửi trực tiếp đến tay người nhận.
Vậy nếu nội dung bức thư đó được nhận bằng sóng điện từ thì sao ?
Bạn tưởng tượng mình ở năm 1920, bạn vừa tiễn người bạn thương nhớ lên tàu vượt Đại Tây Dương, bình thường để nhận được thư của người bạn mình thì phải đợi lúc bạn ấy đến nơi, dạt qua bưu điện nào đấy để viết gửi cho bạn và gửi ngược về chỗ bạn. Lúc này bức thư đến tay bạn phải mất 2 chuyến tàu và khoảng thời gian kha khá.
Rồi đùng cái vài ngày sau bạn nhận được bức thư chỉ nhắn đúng một câu: “Tôi vẫn ổn, không phải lo !”
Một mẩu tin nhắn xuyên biển lúc chưa có vệ tinh hay Internet.
Chúng ta có “Ocean letter”, thư được gửi đi từ trên tàu.
Nhờ vào công của ông Marconi (Anh) và Slaby (Đức) vào năm 1896 mà liên lạc sóng vô tuyến trở thành phần thiết yếu của ngành hàng hải. Điều này giải quyết được vấn đề thời gian và chi phí gửi liên lạc.
Điện thoại dùng sóng vô tuyến chưa được tạo ra cũng như việc phổ biến sử dụng mã Morse để nhắn tin thông thường hàng ngày hoàn toàn không khả thi, sóng vô tuyến phải chịu cản trở địa hình, gửi đi bằng máy bay vượt biển hoặc đợi nguyên chuyến tàu thủy cầm đi thì quá lâu. Lúc này hình thức liên lạc thông thường hợp lý duy nhất trên hàng hải nhanh nhất, gọn nhất, rẻ nhất lúc này chỉ có “Ocean letter”.
Ocean letter lần đầu tiên được sử dụng tại Đức vào 11/101/1911 bởi công ty DEBEG, năm 1913 Đế quốc Anh và sau đấy một số nước khác phổ biến hình thức gửi này.
Trình tự diễn ra như sau.
1. Một hành khách trên tàu A đưa tin nhắn cho sĩ quan vô tuyến trên tàu A, đã trả tiền cước trước.
- Thông thường một con tàu xa bờ biển nên sẽ không thể truyền ngược lại về đất liền, mà phải nhờ một con tàu khác trong tầm phủ sóng.
2. Bắt liên lạc với con tàu B di chuyển theo hướng ngược lại về phía đất liền hành khách muốn gửi, gửi thông tin để sĩ quan vô tuyến tàu B đánh máy hoặc viết trên mẫu giấy thiết kế riêng và bỏ vào phong bì (Đã ghi tên người nhận và địa chỉ).
3. Khi tàu B cập cảng đất liền nơi nhận, lá thư được giao cho cảng, dán tem thanh toán cước dập dấu.
- Trước năm 1925 có quy định phức tạp về cảng đến được chỉ định trước (First port of call), sau đấy không còn bắt buộc nữa.
4. Thư được gửi đi bình thường từ cảng đến người nhận bằng nhiều phương tiện khác nhau.
Hình thức gửi này phổ biến cho đến hết thế chiến 2. Trong khoảng thời gian trên chỉ có 11 nước sử dụng hình thức gửi này: Đế quốc Anh, Đức, Áo-Hung, Hà Lan, Ý, Đan Mạch, Na Uy, Hoa Kỳ và New Zealand.
Từ sau thế chiến 2 nhu cầu gửi thư ngày càng tăng khiến cho việc xử lí thư vô tuyến không còn hiệu quả trong khi thư gửi hàng không ngày càng phổ biến với tốc độ đủ nhanh với giá rẻ hơn trước. Trên thực tế việc gửi thư kiểu “Ocean letter” này chỉ phù hợp với những nước có tiềm lực hải quân hùng hậu và bất lợi nữa là việc giao liên bằng hình thức trên vẫn phức tạp vì phải chọn con tàu đi ngược lại đến hướng đất liền vùng mình cần gửi, với nhiều tàu của các quốc gia ngày càng chồng chéo, việc này dẫn đến rất nhiều bất tiện hơn là lợi.
Tại Việt Nam hình thức gửi này gần như không tồn tại, trong thời kỳ Đông Dương Pháp không phải là nước hùng hậu về hải quân hay logictics biển dẫu cho Pháp có lợi về biển hay về sau này hình thức hàng không và tàu biển phổ biến hơn. Dù sao thì đó cũng là một phần lịch sử…Nếu bạn sở hữu được một bì thư có hình thức gửi độc đáo như vậy, rất may mắn cho bạn, còn chí ít bạn biết nó đã tồn tại là tốt lắm rồi. Chúc ngày vui vẻ !
B. BÌ THƯ GỬI
1. Bì thư 1#
MAPPIN' ẢNH 1
2. Bì thư 2#
MAPPIN' ẢNH 2